Thứ Năm, 29 tháng 3, 2012

Khi tôi 22!

Lang thang khắp nơi trên các ngõ ngách của Hà thành.
 Lục lọi mọi miền kỉ niệm bất chợt ùa về trong kí ức. 
Chạy theo đam mê 1 cách ko mệt mỏi. 
Nhưng kệ, vẫn hạnh phúc vì có đam mê mà chạy theo 










 








Thứ Hai, 26 tháng 3, 2012

Sad by my pet!


Khi mới mua về, em chỉ nhỉnh hơn con chuột một chút, chị cầm em trên tay như cầm một cái bóng đèn tròn.
Được 5 tháng tuổi, em mặc vừa chiếc áo chị tự chế cho em. Nhìn em như siêu nhân bị suy dinh dưỡng, luôn quấn lấy chân chị, cắn vào gấu quần chị đòi chơi bóng.
Em nghịch lắm, mỗi khi chị đến em luôn tìm cách mang giày chị đi giấu. Em luyện răng bằng cách cắn rách của chị một đôi găng tay, một chiếc giầy, một ống tay của chiếc áo khoác chị thích nhất và một chiếc khăn quàng. Chị bực quá đá em vào xó tủ, nhưng nhìn ánh mắt biết lỗi của em chị lại ko nhịn được cười và ôm em vào lòng vỗ về.
...
Rồi, em ốm!
1 ngày của em là quãng đường từ nhà đến bác sĩ, từ bệnh viện thú y về nhà.
Bác sĩ nói em bị bệnh đường ruột, và khó chữa. 
Không còn ai được phép chơi với em vì sợ em truyền bệnh. Nhưng chị và Sacly vẫn tìm cách trốn mẹ đưa em đi chơi để em đỡ buồn. Và, đến khi em mệt quá không thể đi được nữa.
Chị chỉ biết lặng lẽ đi qua cũi, nhìn em buồn bã nằm bẹp xuống nền. 
Bây giờ, có lẽ chỉ còn được chơi với em trong giấc mơ!


Thứ Tư, 21 tháng 3, 2012

Như tiếng dương cầm


Khi bạn đang đọc những dòng chữ này, có nghĩa là bạn đang đọc Nhật ký của tôi! Một TÔI của tuổi 15, TÔI 18, và TÔI 20! Những ký ức của một thời gian dài gói gọn lại trong 3 câu chuyện, nó không đủ để kể hết những gì tôi đã trải qua.
Hãy vui lên nhé! Vì dù trong hoàn cảnh đau khổ đến mức nào, chúng ta cũng hạnh phúc hơn rất nhiều người, vì chúng ta ĐANG ĐƯỢC SỐNG!

"Khi mặt trời mọc, con linh dương biết nếu nó chạy không nhanh nó sẽ làm mồi cho cọp. Mỗi ngày mặt trời mọc, con cọp cũng biết nếu nó không chạy nhanh bằng linh dương thì nó sẽ chết đói. Tôi không phải linh dương, cũng không phải cọp. Nhưng tôi biết nếu không chạy hết sức, tôi không thể tồn tại”.

Phần 1. Như tiếng dương cầm
Tôi hay có những giấc mơ dài, yên ả, nối tiếp nhau từ ngày này sang ngày khác, gắn kết với nhau ko hề lỏng lẻo. Và tôi vẫn dựa vào đó để an ủi mình trong cuộc sống đầy phức tạp mà tôi đang sống.   Đôi khi, tôi sợ mình đã phụ thuộc vào giấc mơi quá nhiều. Nhưng, tôi chẳng biết làm gì, để thoát khỏi sự phụ thuộc ấy
***
Tôi đã từng có một người anh, song sinh. Ngoại tôi kể, khi chúng tôi ra đời, người làng tránh xa gia đình tôi bởi vì chúng tôi là một cặp song sinh khác giới. Họ nói chúng tôi sẽ gây ra tai họa cho mọi người. Lớn lên tôi nghĩ những suy nghĩ mê tín đó thật buồn cười.
Bố mẹ tôi cũng vậy, gạt bỏ hết những lời dọa nạt rằng, nếu không tách chúng tôi ra, hoặc không đi cắt tiền duyên cho tôi thì 2 đứa con sẽ chẳng sống nổi. Nhưng tôi và anh cứ thế lớn lên. Lớn lên trong những dị nghị, lớn lên trong những mê tín, những hủ tục của xóm làng. Mọi người ai cũng nói chúng tôi là 2 đứa trẻ không bình thường, ít nói, trầm tính, chỉ biết chôn vùi thời gian tuổi thơ của mình vào những nốt nhạc. Mẹ tôi là một giáo viên dạy piano.
Năm 7 tuổi, anh tôi chết đuối. Chỉ là một tai nạn mà chẳng ai ngờ tới. Hàng xóm xì xào, chỉ chỏ. Bố tôi im lặng, mặt mày tái nhợt. Mẹ tôi khóc vật trước quan tài anh, chẳng cho ai phúng viếng, các bác tôi vào mẹ đều lắc đầu: “Các bác đừng vào, con em đang ngủ!”. Thỉnh thoảng mẹ lại cầm dao gọt gọt quả xoài, lấy khăn lau ảnh thờ và dỗ dành: “Dương dậy ăn xoài này, đừng ngủ lâu thế con”.
Khi mọi người trong gia đình dần dần chấp nhận sự thật, thì cuộc sống lại quay lại quy trình vốn có của nó. Tôi vẫn đi học mỗi ngày. Mẹ tôi bao bọc tôi luôn luôn. Hình như bà sợ phải mất thêm một điều gì đó. Tên Lê Ngọc Dương bị xóa khỏi danh sách lớp. Lúc ấy tôi thấy hụt hẫng đến nỗi khi cô điểm danh đến tên Lê Ngọc Vĩ, tôi im lặng không thể nói được lời nào. Rồi điểm danh cô giáo cũng chẳng gọi tên tôi nữa, cô thường nhìn tôi và gập sổ lại. Tôi lặng lẽ thu mình trong góc lớp học nhỏ bé.
Tôi vẫn gặp anh trong những giấc mơ. Chúng tôi vẫn cười khúc khích và chơi cùng nhau những bản nhạc hai đứa thích. Sáng tỉnh dậy, tôi vội lật chăn và chạy sang phòng anh. Tôi lục tung giường, rồi ngồi bệt xuống chân chiếc piano của anh mà gào khóc. Chiếc piano to, mặt gỗ lạnh cóng. Bố chạy vào bế tôi ra ngoài. Tôi vùng vẫy và cào xé tay bố xước dài từng đường. Sau hôm đó mẹ khóa phòng của anh lại và dấu chìa khóa đi. Khi ấy, tôi mới dần nhận ra sự mất mát quá lớn lao mà mình phải đối mặt, tôi đã quen có anh bên cạnh từ khi còn ở trong bụng mẹ. Mẹ tìm mọi cách dạy tôi phải chấp nhận, Mãi đến sau này khi lớn thêm một chút, tôi mới tự ép lòng mình rằng, không có thói quen thì không có điểm yếu.
***
Bố tôi bắt đầu uống rượu, uống nhiều hơn bao giờ hết. Lúc đầu tôi thấy bố hay ngồi trong phòng và nhấp từng ngụm rượu trắng. Rồi bố cầm cả chai, ngồi nghe những bản sheet mà ngày trước mẹ tập cho hai anh em tôi và uống. Rồi dần dần tôi thấy không lạ gì những hình ảnh bố khật khưỡng cầm chai rượu đi khắp nhà vào ban đêm. Đến một ngày, bố giật tung cánh của xếp nhà vệ sinh và xông vào phòng ngủ đập lên tục vào mặt mẹ. Tôi hốt hoảng chạy đến ôm mẹ gào khóc. Cánh cửa cứ quất vào tay tôi nóng rát. Bố tôi vừa đánh, vừa gằn lên giận dữ: “Trả con cho tao”. Mắt bố đỏ lõi.Mắt tôi nhòe đi, hoa lên không biết gì nữa.
Khi ấy, tôi 9 tuổi.
***
Mẹ sinh em gái khi tôi 10 tuổi.
Bố bảo mẹ đặt tên em là Dương.
Mẹ lặng lẽ đi khai sinh.
Em gái tôi tên là Dương Cầm!
Tôi dành hết tình yêu của mình vào đứa em gái bé nhỏ. Mẹ lặng lẽ và ít nói. Bố vẫn uống rượu và đòi con ban đêm. Nhưng tôi chấp nhận những điều ấy và mặc kệ. Đối với tôi, điều quan trọng lúc bấy giờ là đang có một sinh linh bé nhỏ cần được tôi yêu thương.
Dương Cầm có làn da mỏng và xanh xao, rất dễ nhìn thấy từng mạch máu dưới làn da mỏng tang ấy. Mẹ nhờ tôi chăm sóc em ban đêm. Mẹ phải trông bố. Tôi hay nằm sát nôi em và ngủ. Chỉ cần có tiếng động là tôi bật dậy. Đôi khi trong lúc mơ màng. Tôi vẫn thấy anh đến bên tôi, khẽ vuốt tóc và dỗ: “Ngủ đi, anh trông Cầm cho”. Nhưng tôi đã thôi không còn dáo dác tìm anh khi thức dậy nữa.
Dường như có một sợi dây vô hình nào đó nối tôi với em gái mình. Em thường ngủ rất ngon và không quấy nếu được nắm ngón tay tôi khi ngủ. Tôi không còn đau đớn với những gì xảy ra trước mắt. Buổi chiều tôi đi học. Khi về nhà tôi lại chạy lên phòng, đùa em và cười. Đôi mắt em đen láy, trong veo.
Tôi và Dương Cầm cứ thế lớn lên.
***
Tiếng chuông điện thoại bàn làm tôi chợt tỉnh giấc. Dương Cầm quấy và đòi sữa. Tôi với đồng hồ. Hơn 1h đêm. Không hiểu ai gọi vào cái giờ này. Tôi mò mẫm xuống bếp lấy nước nóng. Trong người tôi nóng ran và hốt hoảng. Đột nhiên tôi bị đẩy bật vào góc hành lang. Choáng váng. Khi kịp định thần lại thì bố đã lao đến giật ngược tóc tôi ra đằng sau, gằn giọng hỏi: “Con tao đâu?”. Mắt bố đỏ lõi. Tôi òa khóc và hét lên: “Anh Dương chết rồi!”. Bố lập tức tát vào mặt tôi liên tục và quát: “Mẹ cha con lạc loài, con trai tao đâu?”. Tôi vẫn cứ gào khóc: “Anh Dương chết rồi”. Mùi tanh của máu tràn trên mặt tôi. Trong lúc mê man, đau đớn cực độ, tôi nhìn thấy anh đứng lặng im, lúc sau anh gọi tôi: “Vĩ ơi, có muốn gặp anh không?”. Tôi lịm đi.
Mẹ lặng lẽ lau vết thương trên mặt và tra thuốc cho tôi. Tôi nén đau quay sang nhìn em gái mình. Mỉm cười khi thấy em ngồi trong nôi, bàn tay nhỏ xinh vẫy vẫy tôi nói “a a”. Tôi quay
lại nhìn mẹ: “Mẹ ơi, em 2 tuổi rồi!”. Mẹ không nói gì, đi thẳng ra phòng khách. Tôi bế em chạy theo. Dì Mai A đã ngồi ở ghế từ bao giờ. Dì hỏi mẹ: “Có cho con Vĩ đi cùng không?”. Mẹ gật đầu, bế Dương Cầm đi gửi.
Dì Mai A dắt tôi theo mẹ. Ngôi nhà nhỏ sực mùi hương. Có một dãy dài người xếp hàng ngồi đợi. Dì kéo tôi ngồi xuống bên cạnh. Một bà béo bắt đầu châm hương và khấn khấn. Mẹ tôi lặng lẽ đưa mâm quà bánh và tiền cho bà. Tôi níu níu tay cô mặc áo tím bên cạnh và hỏi: “Cô ơi sao cô lại ở đây”, cô nhìn tôi, khuôn mặt toàn những vết tròn nâu nâu, giọng cô càu cạu gì đó không nghe rõ. Tôi chẳng kịp hỏi gì, dì cấu tôi một cái đau điếng. Tôi ngồi im nhìn lên chỗ bà béo. Bà lầm rầm. Tự nhiên bụng bà trương to ra, da nhợt nhạt như người chết trôi. Giọng bà lé ré ở cổ họng: “Có bao nhiêu xoài trên đường sao mẹ không mua? Mua bánh quy cho con làm gì”. Tay dì tôi tự nhiên lạnh toát, thôi không nắm tay tôi nữa mà chắp lại khấn liên hồi. Mẹ tôi khóc, tay cũng vái lạy: “Mẹ
xin lỗi!”. Bà béo giọng vẫn léo réo: “Mẹ đừng khóc nữa, con cầu tự mẹ nuôi sao nổi, con được sống thế là đủ rồi, người ta phải bắt con lại thôi, mẹ đừng đốt tiền cho con nhiều, đốt quần áo mới cho con.”. Tôi bắt đầu sợ và hiểu điều gì đang xảy ra. Mẹ tôi vẫn khóc và quỳ vật ra chiếu gọi “Con ơi!”. Bà béo vẫn nói liên hồi: “Bố bị vong chú Hồng chết đuối gần nhà mình hành đấy. Đợi em Cầm 7 tuổi thì bố khỏi. Mẹ đi đòi tiền bác Hiếu đi, lần con với Vĩ đi diễn cho bác bác vẫn chưa trả đâu.”. Nỗi sợ hãi tràn lên tận cổ làm tôi ngạt thở. Bà béo tự nhiên liếc nhìn tôi, mắt sáng quắc, con ngươi nhỏ rẹt như mắt rắn. Tôi òa lên giãy giụa, gào khóc đòi về. Dì Mai A vội bế tôi chạy ra ngoài. Mẹ tôi vẫn vật ra chiếu, nước mắt tràn ra như mưa. Tôi cũng khóc. Tiếng khóc òa của trẻ con găm vào từng ngọn cỏ may trên đường, dính đầy vào quần dì tôi. Tôi bị tiếng khóc của chính mình xé toạc tim ra khiến tôi đau đớn. Những ngày sau đó, tôi lên cơn sốt cao từng đêm. Mê man. Sau này khi tỉnh lại, mẹ kể lại cho tôi nghe, đêm nào sốt cao tôi cũng nằm cười khúc khích, nụ cười đẫm mồ hôi.
***
Dương Cầm bị câm bẩm sinh. Cổ họng chỉ phát ra tiếng ú ớ, môi chỉ mấp máy nói “a a”. Tôi không biết phải làm thế nào cho em gọi tôi được một tiếng. Năn nỉ mẹ tìm thầy thuốc chữa bệnh cho em thế nào cũng không được. Tôi thương em vô cùng. Thương mẹ ngày càng hốc hác sau những trận đòn của bố. Mẹ vẫn cam chịu và nhẫn nhục. Dì Mai A thúc mẹ li dị. Mẹ chỉ cười xòa: “Lấy anh lúc anh khỏe mạnh, giờ bệnh tật thế, nỡ lòng bỏ sao được”. Dì tôi vẫn bực tức trút giận lên đầu tôi: “Mẹ mày chỉ đạo đức dởm.”
Khi Dương Cầm biết đi và chạy vững, tôi nhận ra mắt em có vấn đề gì đó về màu sắc. Em chỉ mặc màu trắng, nhất quyết không xỏ tay vào những chiếc váy màu khác. Bao nhiêu váy màu hồng, màu xanh mẹ mua cho em dì phải mang về cho bé Bíp. Bác sĩ cũng chẳng giải thích được. Có lần tôi bắt gặp ông lắc đầu bảo mẹ tôi: “Khổ, sinh ra toàn những đứa con không bình thường”. Tôi chẳng thấy buồn bã gì, thấy em mặc màu trắng rất đẹp.
Tôi là người đầu tiên nhận ra Dương Cầm có năng khiếu piano khi em ngồi nghịch đàn của tôi. Em rất nhạy cảm với những nốt nhạc, bàn tay nhỏ nhắn lướt rất nhanh trên phím đàn. Tôi dạy em nhận biết nốt, dạy em những hợp âm đơn giản,để em có thể chơi đệm cho tôi những bản hòa tấu với Violin. Tôi nhanh chóng tìm lại được sự ấm áp trong lòng. Mắt em long lanh và đôi môi chúm chím mỗi khi tôi đặp tay vào 2 má, thơm em nhẹ nhàng và khen em đàn hay lắm. Mỗi lần như thế,
tôi đều thủ thỉ: “Dương Cầm ơi, đến khi nào em được 7 tuổi?”
Mẹ nhắc tôi Dương Cầm hay mộng du. Mẹ vẫn thường nghe thấy tiếng piano ban đêm. Tôi lắc đầu và thấy lạ. Bởi vì ban đêm tôi không hề rời em nửa bước. Đến một đêm tôi giật mình vì tiếng đập cửa rầm rầm. Tôi quay sang bên cạnh và hoảng hốt không thấy em đâu. Tôi chạy sang phía phòng anh và thấy bố đang phá cửa. Trong phòng tiếng piano vọng ra rõ ràng, đâm thẳng vào tai tôi. Tôi nhìn mẹ, tự hỏi: “Sao Dương Cầm có chìa khóa phòng anh?”. Bố đập cửa nát bét, Dương Cầm ngồi im, nhìn ra không chút sợ hãi. Bố tôi lại hỏi: “Con tao đâu?”. Tôi sợ hãi, nước mắt nhạt nhòa, tim đau thắt. Dương Cầm vẫn ngồi, tay buông thõng trên phím đàn nhìn bố tôi. Bố tôi lao vào. Mẹ và tôi hét lên. Nhưng Dương Cầm vẫn ngồi im. Bố tôi cầm búa đập tan từng mảng cây đàn piano của anh. Tôi quỳ gục xuống góc phòng đau đớn van xin. Em tôi lặng lẽ đứng dậy bỏ đi, chiếc váy trắng mỏng manh bay nhẹ sau mỗi bước chân.
Dỗ Dương Cầm ngủ say. Tôi sang phòng anh dọn dẹp. Bố đập tan cả cửa sổ, kính vương vãi khắp
nơi. Tôi vừa quét dọn vừa khóc. Tôi mong em tôi mau được 7 tuổi biết bao. “Anh ơi, sao em khổ thế này”. Nước mắt tôi mặn chát. Những giọt nước mắt của từng đêm sợ hãi, những giọt nước mắt nín nhịn kìm lòng qua những nỗi đau, ngực tôi rung lên từng hồi nức nở. Tôi nghe rõ giọng bố từng câu: “Con tao đâu?”. Tôi chưa kịp ngoảnh lại, những va đập làm tôi ngất đi. Cảm giác da thịt bị kéo lê trên đống thủy tinh cũng không đau bằng câu nói: “Trả con cho tao”. Tôi ngập ngụa giữa máu và nước mắt. Dương Cầm chạy vụt qua, tôi gọi em mãi không thưa.
Tôi tỉnh dậy với những vết xước xót vào tận tim, đầu nặng trịch. Đập vào mắt tôi là quyển lịch bàn được đánh dấu to đùng. Ngày 17/02, tôi tròn 16 tuổi. Không bánh, không hoa, không một lời chúc. Tiếng khóc của mẹ cứ văng vẳng. Tiếng bà ngoại và tiếng dì tôi chửi bới. Tôi lê lết sang phòng anh. Mắt tôi nhòa đi, thịt da lạnh buốt. Đông người lắm, tất cả vây quanh chiếc piano nát
vụn, thủy tinh và máu còn vương đầy trên sàn, Dương Cầm nằm dưới đất, mẹ tôi khóc vật bên em, chiếc váy trắng của em loang đầy máu, trên tay em đầy những vết cắt ngang dọc. Tôi cúi xuống nhặt lên chiếc dao lam tôi hay dùng dọc giấy. Tôi hất mẹ sang một bên và ôm chặt em vào lòng. Tim tôi vỡ ra, từng mảng một, từng mảng một.
***
Chiếc dao chỉ có dấu vân tay của tôi và Dương Cầm. Tôi đủ lớn để hiểu được những gì người ta nghĩ về mình. Tôi cũng chẳng lên tiếng thanh minh. Cuối cùng thì cảnh sát gấp hồ sơ lại. Dương Cầm tự tử.
Tôi rửa sạch và nhét chiếc dao vào hộp nhựa nhỏ, đeo lên cổ. Tôi yêu bố, yêu mẹ, yêu anh, yêu em gái mình vô vàn. Tôi ước gì mình có thể yêu họ được nhiều hơn nữa.
***
Tôi tô màu cho những ngày xám xịt bằng cách dậy thật sớm và chạy bộ. Cảm giác thấy mình khỏe khoắn trong bộ đồ thể thao màu hồng phấn cũng đem lại chút gì đó mới mẻ. Ít ra là tôi đã thôi nằm trùm chăn và lặn ngụp thật sâu trong những nỗi đau cứ hiện lên trong từng nốt nhạc. Đôi khi tôi chạy sang phòng mẹ, định ngỏ ý rủ mẹ chạy cùng, nhưng khi thấy bố mẹ vẫn ngủ ngon, tôi nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Niềm yêu đời sau mỗi khoảng lặng thật thiết tha. Tôi cứ lang thang và tự thưởng cho mình những cảm xúc mà không hẳn ai cũng có hay đã từng vượt qua. Tôi hít thở thật căng và chôn sâu mọi thứ trong lòng. Chính những vấp váp trong cuộc sống khiến tôi nhận ra nhiều điều ý nghĩa, vậy thì tại sao tôi phải thù ghét những nỗi đau, những tổn thương làm gì. Tôi vẫn yêu, vẫn sống, sống cho anh, và sống cho Dương Cầm, sống cho bố mẹ, và sống cho chính tôi.
***
Ngày 12/07/2011.
Tôi mua một bó sen trắng, lên xe, và đi. Đặt những cành sen trắng lên mộ anh và Dương Cầm. Tôi để mặc lòng mình trôi dạt theo những cảm xúc trộn lẫn.
Hôm nay, em tôi tròn 7 tuổi!

Thứ Ba, 20 tháng 3, 2012

Linh hồn lưu lạc / Câu chuyện về cô gái hoa lưu ly


1. Myo
Tôi là ai?
Và, Tôi đến từ đâu ?
...
Anh gọi tôi là cô gái hoa lưu ly.
Anh là người tìm thấy tôi, khi tôi đang ngủ gục giữa cánh đồng hoa lưu ly Những cánh hoa mỏng tang, nhỏ  xíu, màu xanh lam. Đôi mắt anh cũng màu xanh lam. Đó là điều đầu tiên mà tôi nhìn thấy, khi tôi tỉnh dậy, giữa cánh đồng hoa lưu ly đầy nắng.
 “Anh là ai?” – Tôi hỏi
Anh nheo mắt lại, nhìn tôi một cách tò mò,
“Đây là đâu?” – Tôi hỏi
Anh vẫn nhìn tôi, tò mò, chờ đợi.
“Sao tôi lại ở đây?” – Tôi hỏi câu thứ 3
Anh bật cười, nói một cách chậm rãi, và bằng tiếng Anh: “Em nói được tiếng Anh không?”
Tôi gật đầu, trả lời bằng tiếng Anh: “Nếu anh nói chậm!”
Anh hỏi tôi rất nhiều, nhưng tôi không thể dịch hết được. Anh có mái tóc màu hung, da trắng, mắt xanh. Tôi để ý đến điều đó, khi nghe được anh thốt lên: “Tóc đen, da vàng!”. Tôi nhìn lại mình, rồi trả lời: “Vâng, em là… người Việt!”. Anh nhìn tôi chăm chú, và hỏi, rất chậm, từng từ một: “Vậy tại sao em lại ở đây?”
Tại sao tôi lại ở đây? Giữa những cánh hoa lưu ly mỏng tang, nhỏ xíu, màu xanh lam. Bên cạnh anh, chàng trai có mái tóc màu hung, da trắng, và đôi mắt màu xanh lam. Tất cả cứ nhòa dần. Tôi lịm đi, trước khi tìm được câu trả lời.
Tôi là ai?
Và, đây là đâu?
Anh bảo tôi, đây là vùng đất của dải mây trắng dài. Tôi đã từng đọc qua điều này trong sách. Vùng đất của dải mây trắng dài. “Là New Zealand”. Anh nhìn tôi: “Em cũng hiểu biết đấy chứ”.
Anh đặt tên cho tôi là Myo, viết tắt từ tên Myosotis alpestris – một loại lưu ly rừng.
Tôi không biết tên anh, tôi hỏi phải gọi anh là gì. Anh trả lời: “Tùy em!”. Tôi suy nghĩ: “Nick nhé?”. Anh hơi nhăn mặt: “Nghe như đặt tên cho chó ý nhỉ?”. Tôi phì cười.
Nick sống trong một căn nhà nhỏ trên núi. Đứng ở cửa, tôi có thể nhìn thấy một con đường nhỏ chạy qua nhà anh, xuyên qua những cánh đồng hoa lưu ly rồi dần dần thu hẹp lại cho tới khi chỉ còn là một con đường mòn dẫn đến chân núi. Đây là nơi lý tưởng cho tôi, vì tôi rất thích gió và mặt trời. Căn nhà của Nick hứng trọn những cơn gió thổi từ bốn phía, thơm mùi cỏ và nắng.
Nick sửa soạn cho tôi căn phòng nhỏ trên gác. Anh đưa cho tôi vài bộ quần áo và nhắc nhở: “Cái này của em gái anh, anh cho em mượn tạm trong thời gian em ở đây, đến khi em nhớ ra mình là ai và quay về”. Nick ra khỏi phòng rồi bất chợt quay trở lại trong vòng 5 giây: “Nhớ nhanh lên đấy, Em gái anh sẽ về đây sống vào đầu mùa thu, và anh thì cũng không vui vẻ gì khi bị người lạ làm phiền”.
Tôi vào phòng tắm, thích thú ngắm những giá đựng đồ bằng gỗ đóng trên tường. Tôi lục tìm loại sữa tắm hợp với mình, nhưng hầu hết đều là đồ tắm nam, và tất nhiên mùi sữa tắm nam làm tôi khó chịu. Tôi chỉ xả qua người bằng nước, rồi mặc chiếc váy màu hồng nhạt.
Nhìn qua gương, tôi lặng im ngắm nghía mình. Khuôn mặt nhỏ, gầy, xanh xao. Mái tóc màu đen, dài quá vai, một vài lọn tóc chờn vờn bên má. Có lẽ em gái Nick chỉ cao bằng tôi, vì tôi mặc chiếc váy màu hồng rất vừa vặn. Tôi quay ra hỏi Nick, khi anh đang chuẩn bị bữa tối: “Em gái anh bao nhiêu tuổi?”. Nick hỏi lại: “Thế em?”. Tôi chần chừ một lúc, lục tìm trong trí nhớ những gì còn sót lại, trả lời: “Hình như,… 20!”. Nick đặt đĩa trứng ốp la lên bàn ăn, và nhìn tôi châm chọc:
- 20 tuổi. Mặc vừa bộ đồ của trẻ con 8 tuổi. Anh đang nghi ngờ về trí nhớ của em. Nhìn em cũng chẳng có gì giống một cô gái 20 tuổi.
- Thế một cô gái 20 tuổi thì phải thế nào mới giống?
- Chẳng biết là thế nào, nhưng ít nhất là không như em.
- Như em là sao?
- Em tự soi gương đi, không thấy mình quá bé nhỏ à, thậm chí còn chưa cao đến ngực anh.
Nick đi đến bên tôi, xoay tôi về phía gương. Đột nhiên, tôi thấy mặt anh tái đi, sững sờ. Còn tôi nhìn vào gương, thích thú. Đúng là tôi chỉ cao đến ngực Nick. Anh cao hơn tôi hai cái đầu. Tôi cứ cười khúc khích cho đến khi Nick gọi: “Myo!”. Tôi giật mình quay sang. Nick không nhìn vào gương, mà nhìn chằm chằm vào tôi. Hai tay anh đặt lên vai tôi, run bắn. Nhìn vào mắt anh, tôi cảm nhận thấy có điều gì đó sợ hãi, sự sợ hãi đang lan rộng ra xung quanh, xâm chiếm cả cơ thể tôi, lạnh toát. Tôi nhìn Nick, lo lắng: “Có chuyện gì vậy anh?”. Đôi mắt Nick dịu dần, anh cười và kéo tôi ra bàn ăn, đưa cho tôi phần ăn mà anh đã chuẩn bị. Tôi và Nick không nói gì thêm. Cả hai đều cảm thấy chẳng có gì để nói vào lúc này. Tôi không biết đã xảy ra chuyện gì, hay tôi đã làm gì sai. Nhưng mặc kệ. Có lẽ tôi vốn vô tâm, không để ý đến những gì quá khó hiểu. Điều an ủi nhất đối với tôi lúc đó là, món trứng ốp la rất ngon!
Thời gian trôi qua, tôi vẫn chẳng nhớ ra mình là ai, cho dù tôi đã cố gắng lục soát từng mảnh ký ức để tìm lại mình. Nick chăm sóc tôi như chăm sóc đứa em gái bé bỏng. Anh ra khỏi nhà sau khi sửa soạn cho tôi bữa sáng, bữa trưa và trở về nhà trước bữa tối. Anh luôn mỉm cười khi thấy tôi thích thú nghịch đồ vật, hay điện thoại của anh. Dường như sự xuất hiện của tôi không làm cuộc sống của anh bị đảo lộn. Anh chấp nhận sự xuất hiện của tôi, bình thản, không phàn nàn, không khó chịu.
Nick vừa là họa sỹ, vừa là nhiếp ảnh. Có ngày anh không đi đâu, chỉ ngồi ở trước cửa nhà với khung tranh và bảng màu. Tôi lặng im ngồi cạnh, rồi giúp anh nấu bữa trưa, hay cọ rửa bảng pha màu. Có lần tôi đang nghịch bảng màu, Nick đi đến, vuốt gọn tóc tôi lên rồi buộc lại bằng dây thun. Tôi ngước lên nhìn anh. Anh cười : “Thế này gọn gàng hơn. Em cứ để tóc lòa xòa khiến anh liên tưởng đến sư tử”. Tôi  nhăn mặt. Sư tử ư?
Đôi khi, lang thang cùng Nick trên cánh đồng hoa lưu ly, tôi tự hỏi rằng, có phải đây là một câu chuyện cổ tích ? Nick có thật sự tồn tại ? Những cánh hoa lưu ly có thật sự tồn tại ? Và tôi, có thật sự tồn tại ? Hay tất cả, chỉ là ảo ảnh bấp bênh, dễ tan mất như bong bóng xà phòng. Một sự kì diệu vô hình nào đó đã vẩy những gam màu lạ vào cuộc đời tôi. Lâu dần, tôi chấp nhận tạm bỏ rơi quá khứ, và tận hưởng một cuộc sống mới. Cuộc sống dễ chịu ở đây khiến tôi dễ quên đi mọi thứ. Tôi thích sự yên bình giữa những cánh đồng hoa lưu ly, giữa những cơn gió nhẹ nhàng thổi khiến tóc tôi chờn vờn trên má, giữa ánh nắng mặt trời rực rỡ trải dài trước mắt, và giữa sự chăm sóc nhẹ nhàng của Nick. Sự bình yên ấy khiến tôi không muốn nhớ lại, không muốn tìm về cuộc sống thực sự là của tôi.
Tôi, là cô gái hoa lưu ly!
Những cánh hoa lưu ly mỏng tang, nhỏ xíu, màu xanh lam.
Trước nhà Nick, thung lũng sáng rực rỡ dưới ánh nắng mặt trời. Phía sau là những đỉnh núi cao và vực thẳm. Ngoài tiếng gió thi thoảng khiến cây cối cựa mình răng rắc, không có một tiếng động nào phá vỡ sự yên lặng xung quanh ngôi nhà mà tôi và Nick đang sống.
Tôi sợ, mình đang sống trong một giấc mơ mà không có lối ra. Nick gợi ý tôi đủ mọi cách để tôi có thể trở về nơi tôi đã biến mất, nhưng chẳng có cách nào khả quan, khi tôi không chứng minh thư, không giấy tờ, không hộ chiếu. Tôi nhờ Nick chụp giúp tôi một bức ảnh, Nick chần chừ, chụp cho tôi một cách miễn cưỡng. Rồi anh cũng chẳng đưa bức ảnh đó cho tôi. Khi tôi hỏi, anh nói bị hỏng phim. Tôi cảm thấy Nick luôn dấu giếm tôi một điều bí mật nào đó. Nhất là khi anh ko cho phép tôi ra ngoài khi có người hàng xóm đi ngang qua, hay người đưa thư tới. Một khoảng cách vô hình giữa tôi và Nick cứ bị nới rộng ra, xa mãi. Thi thoảng, tôi cảm thấy cô đơn, giữa những cánh đồng hoa lưu ly, giữa những cơn gió nhẹ nhàng thổi khiến tóc tôi chờn vờn trên má, giữa ánh nắng mặt trời rực rỡ trải dài trước mắt, và giữa những điều bí mật của Nick.
Hơn một lần tôi tự hỏi chính bản lân mình. Đến khi nào tôi mới đủ dũng cảm để quyết định quay về Việt Nam. Tìm về quá khứ của tôi, tìm về cuộc sống 19 năm trước, tìm lại khoảng thời gian bí mật mà tạm thời tôi chưa thể nhớ ra. Và tìm lại một cái tên! Tôi không thể là cô gái hoa lưu ly mãi được. Tôi không phải là Myo của riêng mình Nick. Một tôi khác, đang chờ đợi tôi trở về.
Quá ích kỷ, khi cứ nép mình vào câu chuyện cổ tích này.
Tôi, không phải cô gái hoa lưu ly!
Một ngày, khi Nick đang ngồi trước cửa với bảng màu và khung tranh, còn tôi ngồi bên cạnh, thì bà ngoại Nick tới. Nhìn Nick có vẻ hoảng hốt và hơi bối rối. Bà ngoại tiến gần đến trước mặt chúng tôi, tươi cười. Tôi đứng dậy chào bà. Nhưng dường như bà không hề để ý tới người con gái nhỏ bé đang đứng cạnh cháu bà. Bà nắm lấy tay Nick, hỏi han ân cần. Còn tôi thì im lặng nhìn Nick nói chuyện với bà một cách luống cuống. Tôi đứng im, chờ đợi. Đột nhiên, vào lúc ấy, ánh mặt trời nóng đến mức làm cho tôi cảm thấy như đang bị thiêu đốt. Tôi quay trở vào nhà. Tôi hoảng hốt khi thấy bàn tay mình không thể chạm vào cánh cửa. Tôi như thấy tay mình dần dần trong suốt, xuyên qua mọi thứ, không thể nắm bắt được bất cứ vật gì. Mắt tôi nhòa đi, quay lại nhìn Nick, cầu cứu.
- Trời ơi, Nick! Giúp em!
Nick không để ý tới tôi, anh cúi xuống dọn dẹp các lọ màu vẽ dưới chân. Bà ngoại Nick tiến về phía tôi. Tôi hoảng sợ và nói luống cuống: “Bà ơi, bà có thể giúp cháu mở cửa được không? Không hiểu sao cháu không thể làm được điều đó”. Bà không dừng lại, vẫn tiến thẳng đến phía tôi đứng. Khi tôi vẫn chưa định thần được mình phải làm gì, thì đã thấy mình ngã vật về phía trước. Chuyện gì đang xảy ra với tôi thế này. Bà ngoại vừa đi xuyên qua người tôi. Cơ thể tôi như vừa bị xé toạc ra, đau đớn. Tôi không hề hiện hữu. Không ai có thể nhìn thấy tôi, ngoài Nick. Trong nhà, bà ngoại vẫn vui vẻ sắp xếp đồ đạc lên bàn ăn, không hề biết chuyện gì vừa xảy ra. Tôi nhìn xuống bàn tay tôi, nhìn xuống mặt đất.
Tại sao từ trước tới giờ tôi không nhận ra rằng, khi đứng dưới ánh nắng, tôi không hề, không hề có bóng.
Những lọ màu trên tay Nick rơi xuống sân, lăn lóc khắp nơi, quệt thành những vệt màu lem luốc. Tôi ngước đôi mắt đẫm nước lên nhìn Nick. Điều bí mật mà Nick dấu tôi bấy lâu nay, giờ đang nối nhau lăn dài trên gò má tôi. Tôi nức nở, gượng mình đứng dậy, dùng hết sức lực còn lại, chạy ra khỏi nhà. Nick không chạy theo tôi. Anh vẫn đứng trước cửa, giữa khung tranh, bảng màu, và những lọ màu lăn lóc dưới sân quệt thành những vệt màu lem luốc.
Tôi như thấy mình hòa tan vào gió, vào những cánh hoa lưu ly mỏng tang màu xanh lam, vào ánh mặt trời rực rỡ đang chiếu xuyên qua thân thể tôi.
Tôi, không phải là cô gái hoa lưu ly.
- Myo!
... Myo! Em tỉnh chưa?
Tôi tỉnh dậy trong vòng tay của Nick, giữa cánh đồng hoa lưu ly. Nơi Nick lần đầu tiên tìm thấy tôi, nơi tôi tỉnh dậy và bước vào một thế giới trong giấc mơ, nơi khiến tôi lười nhác tìm về quá khứ, nơi tôi ích kỉ bỏ mặc ký ức của mình. Tôi gục vào lòng Nick, òa khóc.
- Nick! Không ai nhìn thấy em, không ai nhìn thấy em!
- Myo, đừng khóc!
- Em là ai, Nick ? Em là ai ?
- Myo, đừng khóc nữa. Ngày mai, anh sẽ đưa em về nhà !
Nick lau những dòng nước mắt đang nhòe nhoẹt trên gương mặt tôi rồi nhẹ nhàng nâng tôi dậy, cõng tôi về nhà anh.
Chúng tôi đi chậm rãi, trên con đường nhỏ chạy qua nhà anh, xuyên qua những cánh đồng hoa lưu ly rồi dần dần thu hẹp lại cho tới khi chỉ còn là một con đường mòn dẫn đến chân núi. Giữa cánh đồng hoa lưu ly màu xanh lam, giữa những làn gió thổi từ bốn phía, thơm mùi cỏ và nắng. Tôi mệt mỏi gục đầu vào lưng Nick, cố vòng tay ôm chọn lấy anh. Bởi có một điều gì đó nhắc nhở tôi rằng, Tôi sẽ phải xa anh, ngay ngày mai !
2. Nick
Em là ai?
Và, Em đến từ đâu ?
...
Tôi gọi em là cô gái hoa lưu ly.
Tôi tìm thấy em, khi tôi đi ngang qua cánh đồng hoa lưu ly để xuống thị trấn. Em đang ngủ gục giữa cánh đồng hoa lưu ly. Những cánh hoa mỏng tang, nhỏ  xíu, màu xanh lam. Em ngủ yên, giữa cánh đồng hoa lưu ly đầy nắng.
 “…………” – Em nói một thứ ngôn ngữ rất lạ
Tôi nheo mắt lại, nhìn em một cách tò mò,
“………….” – Em  vẫn tiếp tục nói
Tôi vẫn nhìn em, tò mò, chờ đợi.
“………….” – Em nói câu thứ 3
Tôi bật cười, nói một cách chậm rãi, và bằng tiếng Anh: “Em nói được tiếng Anh không?”
Em gật đầu, trả lời bằng tiếng Anh: “Nếu anh nói chậm!”
Tôi hỏi em rất nhiều, nhưng tôi không thể dịch hết được. Em có mái tóc màu đen, mềm mại buông xuống vai, và làn da của người châu Á. Khi tôi bảo em có mái tóc màu đen không giống tôi. Em nhìn lại mình, rồi trả lời: “Vâng, em là… người Việt!”. Tôi nhìn em chăm chú, và hỏi, rất chậm, từng từ một: “Vậy tại sao em lại ở đây?”
Tại sao em lại ở đây? Giữa những cánh hoa lưu ly mỏng tang, nhỏ xíu, màu xanh lam. Đôi mắt em bắt đầu có dấu hiệu hoảng sợ. Và rồi, em ngất đi.
Tôi là một họa sĩ, sống trong một căn nhà nhỏ trên vùng núi phía Bắc New Zealand. Đứng ở cửa, tôi có thể nhìn thấy một con đường nhỏ chạy xuyên qua những cánh đồng hoa lưu ly rồi dần dần thu hẹp lại cho tới khi chỉ còn là một con đường mòn dẫn đến chân núi. Đây là nơi lý tưởng cho tôi, vì tôi rất thích gió và mặt trời. Căn nhà của tôi hứng trọn những cơn gió thổi từ bốn phía, thơm mùi cỏ và nắng.
Tôi chào đón người khách lạ của mình một cách bình thản. Đôi khi, tôi cũng thích trong những bức tranh của tôi, có một gam màu lạ.
Tôi đặt tên cho em là Myo, viết tắt từ tên Myosotis alpestris – một loại lưu ly rừng.
Myo hỏi phải gọi tôi là gì. Tôi trả lời: “Tùy em!”. Em suy nghĩ: “Nick nhé?”. Tôi hơi nhăn mặt: “Nghe như đặt tên cho chó ý nhỉ?”. Em phá lên cười.
Tôi sửa soạn cho Myo căn phòng nhỏ trên gác. Đưa cho em vài bộ quần áo và nhắc nhở: “Cái này của em gái anh, anh cho em mượn tạm trong thời gian em ở đây, đến khi em nhớ ra mình là ai và quay về”. Tôi ra khỏi phòng rồi bất chợt quay trở lại trong vòng 5 giây: “Nhớ nhanh lên đấy, Em gái anh sẽ về đây sống vào đầu mùa thu, và anh thì cũng không vui vẻ gì khi bị người lạ làm phiền”.
Tôi chuẩn bị cho người khách đặc biệt của tôi bữa tối bằng món trứng ốp la, trông em cũng chẳng có vẻ gì là đói. Em mặc cho mình chiếc váy màu hồng nhạt, lặng im ngắm nghía mình trong gương. Khuôn mặt nhỏ, gầy, xanh xao, mái tóc màu đen, dài quá vai, một vài lọn tóc chờn vờn bên má. Có lẽ Myo chỉ cao bằng em gái tôi, vì em mặc chiếc váy màu hồng rất vừa vặn. Em quay ra hỏi tôi: “Em gái anh bao nhiêu tuổi?”. Tôi hỏi lại: “Thế em?”. Myo chần chừ một lúc, trả lời: “Hình như,… 20!”. Tôi đặt đĩa trứng ốp la lên bàn ăn, và nhìn em châm chọc:
- 20 tuổi. Mặc vừa bộ đồ của trẻ con 8 tuổi. Anh đang nghi ngờ về trí nhớ của em. Nhìn em cũng chẳng có gì giống một cô gái 20 tuổi.
- Thế một cô gái 20 tuổi thì phải thế nào mới giống?
- Chẳng biết là thế nào, nhưng ít nhất là không như em.
- Như em là sao?
- Em tự soi gương đi, không thấy mình quá bé nhỏ à, thậm chí còn chưa cao đến ngực anh.
Tôi đi đến chỗ Myo đang đứng, xoay em về phía gương. Đột nhiên, người tôi lạnh toát, sững sờ. Myo, cô gái bé nhỏ tôi tìm thấy trên cánh đồng hoa lưu ly, cô gái ấy đang đứng cạnh tôi, đang nhìn tôi thích thú, còn tôi nhìn vào gương, cố trấn tĩnh mình. Trong gương, chỉ có tôi đứng đó, một mình.
Myo vẫn cứ cười khúc khích cho đến khi tôi gọi: “Myo!”. Em giật mình quay sang. Tôi nhìn chằm chằm vào mắt em. Hai tay tôi đặt lên vai em, run bắn. Nhìn vào mắt em, tôi cảm nhận thấy có điều gì đó sợ hãi, sự sợ hãi đang lan rộng ra xung quanh, xâm chiếm cả cơ thể tôi, lạnh toát. Em nhìn tôi, lo lắng: “Có chuyện gì vậy anh?”.
Tôi cố gắng bình tĩnh và kéo tôi ra bàn ăn, đưa cho em phần ăn mà tôi đã chuẩn bị. Tôi và Myo không nói gì thêm. Cả hai đều cảm thấy chẳng có gì để nói vào lúc này. Tôi không biết nói gì, cũng chẳng biết hỏi em gì nữa. Trong lòng tôi lúc này hoang mang thật sự, và tôi cần thời gian để hiểu được những gì đang xảy ra xung quanh mình.
Ngày qua ngày, Myo thường kể cho tôi nghe những gì em còn nhớ được, về những kí ức còn sót lại trong tâm trí em. Tôi nhìn thấy ở Myo một điều gì đó rất khó diễn tả thành lời nói.. Giữa tôi và em như có một sự kết nối vô hình. Dường như sự xuất hiện của em không làm cuộc sống của tôi bị đảo lộn. Mặc dù tôi biết em không phải là một người bình thường như tôi. Nhưng, tôi chấp nhận em, bình thản, không phàn nàn, không khó chịu.
Tôi vẫn sống cuộc sống của tôi, ngồi hàng giờ trước cửa nhà với khung tranh và bảng màu. Myo lặng im ngồi cạnh, rồi giúp tôi nấu bữa trưa, hay cọ rửa bảng pha màu. Thi thoảng, tôi có nhìn trộm em, nhìn những lọn tóc mềm chờn vờn trên má. Có lần em đang nghịch bảng màu, tôi đi đến, vuốt gọn tóc em lên rồi buộc lại bằng dây thun. Em ngước lên nhìn tôi. Tôi cười. Tôi thích nhìn trọn gương mặt em khi không bị tóc che khuất hai bên má.
Đôi khi, lang thang cùng Myo trên cánh đồng hoa lưu ly, tôi tự hỏi rằng, có phải đây là một câu chuyện cổ tích ? Myo có thật sự tồn tại ? Những cánh hoa lưu ly có thật sự tồn tại ? Và sự gặp gỡ giữa tôi và em, có thật sự tồn tại ?
Một sự kì diệu vô hình nào đó đã vẩy những gam màu lạ vào cuộc đời tôi.  Tôi lo lắng, hoảng sợ. Nhưng dần dần, tôi bỏ mặc mọi lo lắng và làm quen với một cuộc sống mới, có Myo bên cạnh. Tôi thích sự yên bình giữa những cánh đồng hoa lưu ly, giữa những cơn gió nhẹ nhàng thổi khiến tóc Myo chờn vờn trên má, giữa ánh nắng mặt trời rực rỡ trải dài trước mắt, và giữa những niềm vui mà Myo đem đến cho tôi. Sự bình yên ấy khiến tôi không muốn Myo nhớ lại, không muốn em tìm về cuộc sống thực sự là của em.
Em, là cô gái hoa lưu ly!
Những cánh hoa lưu ly mỏng tang, nhỏ xíu, màu xanh lam.
Myo thích dậy sớm, đứng trước cửa nhà đón ánh nắng. Trước mặt em, thung lũng sáng rực rỡ dưới ánh nắng mặt trời. Phía sau là những đỉnh núi cao và vực thẳm. Ngoài tiếng gió thi thoảng khiến cây cối cựa mình răng rắc, không có một tiếng động nào phá vỡ sự yên lặng xung quanh ngôi nhà mà tôi và Myo đang sống.
Tôi sợ, mình đang sống trong một giấc mơ mà không có lối ra. Đôi lúc tôi cũng  gợi ý cho Myo đủ mọi cách để tôi có thể trở về nơi em đã biến mất, nhưng chẳng có cách nào khả quan, khi Myo không chứng minh thư, không giấy tờ, không hộ chiếu. Có lần, em nhờ tôi chụp giúp em một bức ảnh, tôi chần chừ, chụp cho Myo một cách miễn cưỡng. Rồi tôi cũng chẳng đưa bức ảnh đó cho em. Khi em hỏi, tôi nói bị hỏng phim. Làm sao tôi đưa cho em được, tôi không biết giải thích thế nào, khi em không hề hiện hữu trong ảnh. Myo bắt đầu nghi ngờ tôi. Một khoảng cách vô hình giữa tôi và Myo cứ bị nới rộng ra, xa mãi. Thi thoảng, tôi cảm thấy cô đơn, giữa những cánh đồng hoa lưu ly, giữa những cơn gió nhẹ nhàng thổi khiến tóc em chờn vờn trên má, giữa ánh nắng mặt trời rực rỡ trải dài trước mắt, và giữa những điều bí mật mà tôi đang giấu diếm.
Tôi biết, một ngày nào đó, Myo sẽ nhớ ra mọi thứ, sẽ quay trở về tìm lại quá khứ bí mật mà tạm thời em chưa thể nhớ ra. Em không thể là cô gái hoa lưu ly mãi được. Em không phải là Myo của riêng mình tôi. Một Myo khác, đang chờ đợi em trở về.
Quá ích kỷ, khi cứ nhốt Myo vào câu chuyện cổ tích này.
Một ngày, khi tôi và Myo đang ngồi trước cửa với bảng màu và khung tranh, còn tôi ngồi bên cạnh, thì bà ngoại tới. Tôi bất ngờ và hơi bối rối. Bà ngoại tiến gần đến trước mặt chúng tôi, tươi cười. Myo đứng dậy chào bà. Nhưng dường như bà không hề để ý tới người con gái nhỏ bé đang đứng cạnh tôi. Bà nắm tay tôi, hỏi han ân cần. Myo im lặng nhìn tôi nói chuyện với bà một cách luống cuống. Em đứng im, chờ đợi. Đột nhiên, em quay trở vào nhà. Tôi thấy em hoảng hốt đứng trước cánh cửa và không thể mở nó ra. Tôi như thấy Myo dần dần trong suốt. Mắt em nhòa đi, quay lại nhìn tôi, cầu cứu.
- Trời ơi, Nick! Giúp em!
Trước mặt bà, tôi không thể để ý tới Myo, tôi cúi xuống dọn dẹp các lọ màu vẽ dưới chân. Bà ngoại tiến về phía Myo. Em hoảng sợ và nói luống cuống: “Bà ơi, bà có thể giúp cháu mở cửa được không? Không hiểu sao cháu không thể làm được điều đó”. Bà không dừng lại, vẫn tiến thẳng đến phía em đứng. Khi tôi vẫn chưa định thần được mình phải làm gì, thì đã thấy Myo ngã vật về phía trước. Bà ngoại vừa đi xuyên qua người Myo. Lúc này, Myo đã nhận ra, không ai có thể nhìn thấy em, ngoài tôi. Trong nhà, bà ngoại vẫn vui vẻ sắp xếp đồ đạc lên bàn ăn, không hề biết chuyện gì vừa xảy ra. Tôi đứng im, nhìn Myo.
Những lọ màu trên tay tôi rơi xuống sân, lăn lóc khắp nơi, quệt thành những vệt màu lem luốc. Myo ngước đôi mắt đẫm nước lên nhìn tôi. Điều bí mật mà tôi dấu em bấy lâu nay, giờ đang nối nhau lăn dài trên gò má em. Em nức nở, gượng mình đứng dậy, dùng hết sức lực còn lại, chạy ra khỏi nhà. Tôi không chạy theo, mà vẫn đứng trước cửa, giữa khung tranh, bảng màu, và những lọ màu lăn lóc dưới sân quệt thành những vệt màu lem luốc.
- Myo!
... Myo! Em tỉnh chưa?
Em tỉnh dậy, giữa cánh đồng hoa lưu ly. Nơi tôi lần đầu tiên tìm thấy em, nơi em tỉnh dậy và bước vào một thế giới trong giấc mơ. Em gục vào lòng tôi, òa khóc.
- Nick! Không ai nhìn thấy em, không ai nhìn thấy em!
- Myo, đừng khóc!
- Em là ai, Nick ? Em là ai ?
- Myo, đừng khóc nữa. Ngày mai, anh sẽ đưa em về nhà !
Tôi lau những dòng nước mắt đang nhòe nhoẹt trên gương mặt Myo rồi nhẹ nhàng nâng em dậy, cõng em về nhà.
Chúng tôi đi chậm rãi, trên con đường nhỏ chạy xuyên qua những cánh đồng hoa lưu ly rồi dần dần thu hẹp lại cho tới khi chỉ còn là một con đường mòn dẫn đến chân núi. Giữa cánh đồng hoa lưu ly màu xanh lam, giữa những làn gió thổi từ bốn phía, thơm mùi cỏ và nắng. Myo mệt mỏi gục đầu vào lưng tôi, vòng tay ôm tôi. Có một điều gì đó nhắc nhở tôi rằng, tôi sẽ phải xa em, ngay ngày mai !

3. Trở về
Tôi đặt vé máy bay đến Việt Nam ngay ngày hôm sau.
Giữa sân bay, tôi cố gắng nắm chặt tay Myo để khỏi bị lạc. Ở nơi đông người. Cơ thể em hầu như trong suốt đến nỗi tôi không thể nhìn thấy. Điều duy nhất tôi có thể cảm nhận được rằng em đang ở bên tôi, là bàn tay nhỏ bé của em luôn nằm gọn trong bàn tay tôi, lạnh toát.
Tôi và Myo, cả 2 đều im lặng, chìm sâu vào giấc ngủ trên con đường trở về nơi em đã biến mất.
….
Chưa bao giờ tôi nghĩ rằng mình sẽ tới Việt Nam, để đưa một linh hồn bé nhỏ về nhà !
Myo không mệt. Em dắt tôi chạy trên những con đường Hà Nội lát những gạch nhỏ hình thoi, dưới tán cây xanh. Tôi lặng yên nắm tay em, nhìn em cười đùa, hít thở thật sâu mùi vị quen thuộc mà cõ lẽ em đã rất nhớ nó trong thời gian qua. Myo hào hứng bao nhiêu, tôi lại trầm lắng bấy nhiêu. Myo dường như đã nhớ lại tất cả, ngay từ giây phút đầu tiên e đặt chân xuống sân bay. Tôi chẳng biết phải nói gì. Chỉ biết đi, nhìn ngắm, và hít thở cuộc sống của Myo.
- Myo ! Em là ai ?
Myo quay sang nhìn tôi, cười. Em không trả lời, vẫn tiếp tục chạy nhảy, hít thở.
Myo ! Em là ai ? Mà đến bên tôi, và khiến trái tim của tôi trở nên bất lực như thế này.
Myo dắt tôi đến phòng bệnh. Tôi giật mình khi nhìn vào phòng hồi sức, khi thấy em đang nằm trong đó, với ống thở và máy điện tim. Tay Myo buông thõng. Em đứng lặng đi, nhìn cơ thể xanh xao trước mặt mình. Trong phòng, mẹ em đang lặng lẽ dùng khăn ướt lau cánh tay cho em, buồn bã.
- Myo ! Anh phải đi !
Myo quay sang, nước mắt e chảy tràn khuôn mặt gầy và nhỏ nhắn.
- Nick ! Anh không đợi em tỉnh lại à ?
- Khi tỉnh dậy, em sẽ không còn nhớ anh là ai nữa. Anh không muốn nhìn em như một người xa lạ. Em hiểu không ?
Tôi cũng phải trở về. Myo không thuộc về cuộc sống của tôi, và tôi cũng không thuộc về cuộc sống của em. Tôi chầm chậm bước đi trên những con đường Hà Nội lát những viên gạch nhỏ hình thoi dưới tán cây xanh. Tôi cố gắng hít thở thật sâu mùi vị của cuộc sống mà Myo tồn tại. Ngày mai, khi ánh nắng mặt trời bắt đầu xuất hiện, Myo sẽ tỉnh lại. Còn tôi, trong em, sẽ hoàn toàn biến mất.
Tôi trở về, với con đường nhỏ chạy xuyên qua những cánh đồng hoa lưu, nhũng cánh hoa lưu ly mỏng tang, màu xanh lam, giữa những làn gió thổi từ bốn phía, thơm mùi cỏ và nắng.
Myo, em có biết rằng. Tên loài hoa lưu ly rừng tôi đặt cho em, còn có một tên gọi khác : Myosotis alpestris - Xin đừng quên tôi

4. New Zealand, 2.17 am
Reeng …..
- Alo !
- …
- Alo, tôi nghe !
- Nick?
- …
- Nick? Phải anh không?
-…
- Nick! Em tỉnh rồi! Em rất ổn!
………………………..

Những buổi chiều ngang qua làng tôi


Có những buổi chiều ngang qua làng tôi.
Chầm chậm, buồn tẻ.
Là những buổi chiều muộn, tôi một mình trèo lên đỉnh núi Vòng, để đứng đó nhìn xuống những cánh đồng lúa trải dài như một dải lụa màu xanh. Nhìn con đường mòn đi từ thị xã vào làng tôi.
Con đường heo hút bóng người.
***
Sáng dậy, lũ trẻ con chúng tôi cắp cặp đi học, bà tôi ngồi vặn lại đôi quang gánh phân, ông tôi lùa bò ra ruộng. Tôi vừa trệu trạo nhai nắm cơm nguội chấm muối vừng, vừa nhìn ông tôi lẽo đẽo vác cày đi sau con bò.
Làng tôi chỉ có người già.
Làng tôi chỉ có trẻ con.
Người lớn cũng có, nhưng đi làm xa hết rồi.
Bố tôi, mẹ tôi, bác tôi, chú tôi, anh tôi... Hết thảy đều làm thuê dưới thành phố. Thỉnh thoảng tôi được gửi về cho mấy bộ quần áo mới, mấy cái bánh ngọt. Nhưng tôi có cần đâu.
Cái thế giới của tôi sao mà nó buồn!
***
Tôi chẳng chơi thân với đứa nào trong làng. Thằng Mít nhà tôi thì khác, nó ôm vai thằng nọ, nó bá cổ thằng kia. Tôi nhìn thấy ngứa mắt. Tôi chỉ thèm hơi mẹ. Lâu rồi tôi không được rúc vào nách mẹ, ngửi mùi mồi mồ hôi mặn mặn chua chua, thọc tay vào áo mẹ vặn vặn cái núm tròn tròn trong ý, để mẹ chửi váng lên: “Xê ra cái thằng tởm này!”. Những lúc ấy tôi lại dụi đầu vào bụng mẹ cười hê hê.
Có lần tôi hỏi Mít: “Mày có nhớ mẹ không?”. Nó cắn củ khoai sống nhai rôm rốp, mỉa tôi: “Em là đàn ông, nhớ nhung cái gì”. Tôi dúi đầu nó xuống cát. Cái thằng khỉ, mới mấy tuổi đầu mà nói năng bày đặt.
Tôi lên lớp 6, những bài Toán khó bắt đầu làm cho tôi thấy chán học. Ngày xưa có bố ở nhà kèm tôi từng phép tính. Giờ thì chỉ có mình tôi vật lộn với các phương trình. Ôi, tôi thèm những cái cốc lõm đầu mà bố thường kí lên đầu tôi.
Buổi chiều nghỉ học, bọn trẻ chúng tôi thường được giao nhiệm vụ đi nhặt phân trâu, phân bò. Đem về ủ là phụ còn làm sạch đường là chính. Đường làng cứ đi vài bước là lại thấy một bãi to đùng, chúng tôi tha hồ hót, chỉ đi ngang buổi là đầy sọt. Nhưng dần dần phân trâu, phân bò cũng hiếm. Cũng chẳng biết trâu, bò ỉa ở đâu, đi khắp làng cũng chỉ thấy đường làng sạch bong. Nhìn thấy một bãi phân còn sót lại là cả bọn tranh nhau chạy đến xúc lấy xúc để. Tôi lặng lẽ đi về, vứt sọt vào chuồng lợn, chạy lên đỉnh núi, nhìn những cánh đồng lúa trải dài như một dải lụa màu xanh. Nhìn con đường mòn đi từ thị xã về làng tôi. Con đường heo hút bóng người.
Tôi làm súng chun để chơi. Thấy thế, bọn trẻ cũng làm theo. Tôi không cho bọn nó bắn chim. Chim nó bay trên trời, có tội gì đâu mà mình bắn. Tôi vẽ mấy hình tròn lên tờ giấy, dán lên bờ tường trạm điện. Chúng tôi thi nhau bắn vào bờ tường. Bắn mãi vào tường cũng chán, chúng nó quay ra bắn nhau. Tôi không chơi nữa, bỏ về, chúng nó quay ra bắn tôi. Thằng Định phật một hòn đá vào chân tôi đau điếng. Tôi điên quá quay lại, giương súng ngắm bả vai nó mà bắn. Hòn đá từ tay tôi trượt đi vun vút. Tôi nào có tài ngắm chuẩn. Đạn của tôi không phi vào vai thằng Định mà cắm thẳng vào  mặt nó. Tôi hoảng hồn chạy lại, nhìn nó máu me đầy mặt mà xin lỗi rối rít. Nó cứ gào rú lên , nghe thật thê thảm.
Tối đến, bà nội thằng Định đến nhà tôi chửi ầm ĩ. Tôi bị ông lột quần ra và lấy củi đánh. Tôi cào tay xuống nền phản chịu đòn. Không khóc mà nước mắt cứ chảy. Thằng Mít cứ khóc ầm lên xin ông tha cho tôi. Thanh củi cứ quất vào người tôi nóng rát. Tôi nhớ mẹ. Mẹ vẫn ôm lấy tôi mà che mỗi khi tôi bị bố đánh. Giờ chỉ có tôi chình ình nằm phơi mình trên phản. Thanh củi cứ nện xuống người tôi bồm bộp. Tôi đau quá chẳng kêu được gì. Có kêu cũng bị tiếng chửi của ông át hết. Thằng mất dậy! Thằng giặc giời! Thằng thổ phỉ. Ngày xưa bố đánh tôi, bố vừa khóc vừa quát: “Mày làm xấu mặt bố thế hả con, mày có đáng mặt làm con không hả con…”
Tôi lê lết trèo lên đỉnh núi Vòng, ngồi bệt xuống đất khóc. Tôi không giận ông, chỉ thương thằng Định, hòn đá bắn vào mắt làm mắt nó bị tật trồi hẳn ra khỏi tròng, không nhìn được nữa. Giá như tôi có thể đổi mắt cho nó, tôi cũng cam lòng.
Tôi quệt nước mắt nước mũi nhìn xuống cánh đồng lúa trải dài như một dải lụa màu xanh. Nhìn con đường mòn đi từ thị xã về làng tôi.
Con đường heo hút bóng người.
Tôi ở lì trong nhà một tuần. Buổi chiều không chịu đi chơi đâu. Bà tôi thỉnh thoảng đi qua bàn học, xoa xoa đầu tôi vẻ an ủi. Tôi cúi đầu nín lặng, vùi mặt vào những bài Toán khó. Đọc Nhớ con sông quê hương của Tế Hanh, tôi tự hỏi không biết bố mẹ có bao giờ thấy nhớ quê không? Ở làng làm ruộng cũng được mà. Đâu cần phải đi xa thế làm gì. Cha mẹ, con cái cả năm chẳng thấy mặt nhau, thỉnh thoảng gửi về nhà được ít tiền với mấy bộ quần áo. Nhưng tôi có cần đâu.
Lâu lâu, thấy chán. Tôi lại mò mẫm ra ngoài đồng. Thằng Mít nhà tôi buộc bò một chỗ, chạy biến đi chơi với lũ trẻ. Tôi lại phải dắt đi chăn. Tôi đi dọc bờ mương, dò dẫm. Biết thằng Định thích ăn mua đất. Tôi tìm đầy một vốc tay quả mua, nhờ thằng Mít chạy sang đưa cho Định ăn. Tôi chỉ mong nó vui lên, tôi không mong nó tha thứ cho tôi.
Tôi không ưa con Vịt nhà bên. Nó vừa xấu vừa đen mà suốt ngày đòi sau này lớn lấy tôi làm chồng. Không biết ngượng. Tôi không thích loại con gái ngoa ngoắt như nó. Có lần tôi sang nhà bà Tùng mượn cái kìm nhỏ. Tôi hỏi: “Bà có kìm con không?”. Bà cứ dỏng tai nghe mãi rồi đáp: “Già làm gì có con mà đi tìm”. Tôi bực quá, hỏi đi hỏi lại mấy lần: “Bà có kìm con không? Kìm con?”. Bà vẫn lắc đầu: “Con đâu mà tìm, tìm cũng chẳng được”. Con Vịt cứ đứng bên sân nhà nó cười ha hả: “Đúng là một bà điếc và một thằng điên”. Tôi tức quá chạy về, không kìm con hay tìm con gì sất.
Tôi rủ bọn trẻ chơi trò đám ma. Chúng nó nịnh con Vịt giả làm người chết. Tôi thích trí bày trò hăng hái. Thằng Điều vác tấm ván nhà nó ra, tôi bảo con Vịt nằm lên ấy, tôi mới thằng Mít khiêng, thằng Điều hái lá găng làm tiền giấy vứt khắp nơi, những đứa còn lại cầm gậy cầm rá làm kèn với trống. Cả lũ chúng tôi giả vờ khóc lóc ầm ĩ, ò í e rộn ràng một góc làng. Tôi nhìn con Vịt nằm im thin thít trên ván, mắt nhắm nghiền, hai tay đặt trên ngực, mà buồn cười khủng khiếp. Cả bọn vừa giả vờ khóc vừa cười khanh khách.
Ông Giáp đi qua nhìn thấy, chửi tôi không tiếc lời. Tôi đứng im nghe. Ông quát: “Con Vịt về ngay, đầu mày có não không mà mày chơi mấy trò ngu thế?”. Đợi ông đi, chúng tôi rủ nó chơi tiếp, nó lắc đầu: “Thôi, sợ ông Sáp”. Thằng Mít nhà tôi cười rũ ra đất, con gái lớn thế rồi mà còn nói ngọng. Thằng Điều bỏ tấm ván đi về, vừa đi vừa phụng phịu: “Người già cái đếch gì cũng cấm”.
Tôi cũng vứt cái gậy vừa giả làm kèn đám ma xuống đất. Chán nản leo lên núi, ngồi phệt xuống đất, nhìn xuống những cánh đồng lúa trải dài như một dải lụa màu xanh. Nhìn con đường mòn đi từ thị xã về làng tôi.
Con đường heo hút bóng người.
Hết trò chơi, tôi lại rủ lũ trẻ con ra ngòi mò sắt vụn đem đi bán. Người lớn vẫn thường cấm chúng tôi chơi ở ngòi vì nguy hiểm. Tôi mặc kệ. Dưới dòng nước kia có bao nhiêu thứ hay ho. Chúng tôi thi nhau mò, đổi được khối kẹo kéo. Con Vịt lúc nào cũng mò mẫm sau tôi làm tôi phát cáu. Thằng Mít nhà tôi lần được một cục sắt lạ, bị dấu sâu dưới lòng nước, một nửa mắc trong bùn. Tôi hò cả bọn tụ tập lại kéo lên. Cái cục sắt nhỏ, chỉ nhỉnh hơn bàn tay tôi một tí. Tôi thọc tay xuống bùn cố móc. Cả lũ chăm chú nhìn tôi. Khi thọc được cục sắt lên, tự nhiên sống lưng tôi lạnh toát. Nhanh như cắt, tôi vứt nó xuống, hét: “Mìn chúng mày ạ!”. Mấy đứa chúng tôi dẫm lên chân nhau mà chạy. Chẳng được mấy bước thì mìn nổ. Tiếng nổ khủng khiếp ấy cứ găm vào đầu tôi mãi. Tôi ngã chúi mặt xuống đất. Mấy thằng bạn chạy trước tôi cũng ngã dập trán. Con Vịt không chạy kịp, bị nổ tan xác. Một mảnh tay nó văng vào mặt tôi. Dù còn sống, lũ trẻ chúng tôi thằng nào cũng gào khóc.
Tôi không dám ở lại nhìn người ta nhặt xác con Vịt. Ông ngoại cõng tôi về nhà. Tôi cứ gục vào lưng ông khóc. Ông tôi không nói gì. Đi chậm chậm.
Hôm sau, chúng tôi đi đám ma. Không phải trò chơi. Mà đám ma thật. Con Vịt nằm trong quan tài, tiếng kèn ò í e khắp làng, tiền giấy xanh xanh đỏ đỏ vương vãi khắp nơi, lúc nó ra đồng có bốn người khiêng. Ông tôi, ông thằng Định, ông thằng Điều, và ông con Vịt. Bố mẹ nó đi xuất khẩu lao động không về kịp. Người già đi đằng trước, trẻ con đi đằng sau. Tôi khóc không thành tiếng, để mặc nước mắt nước mũi chảy rề rề trên mặt không thèm lau.
Hôm qua, con bé vẫn đòi sau này lớn lấy tôi làm chồng.
Tôi ốm!
Không biết bao nhiêu đêm tôi sốt cao, lên cơn co giật.
Tôi nằm lâu đến nỗi cảm giác da lưng dính cả vào chiếu. Bà tôi bữa nào cũng cố gắng cậy miệng đổ cho tôi ít cháo. Đắng ngắt. Thằng Mít lúc nào cũng khóc. Mỗi lần mở mắt là tôi thấy mặt mũi nó lem nhem. Bạn bè, thầy giáo đến thăm, tôi không dậy được, cũng chẳng nói chẳng chào được. Những đêm lơ mơ tỉnh, tôi nhìn thấy ông bà tôi, bố mẹ tôi, anh tôi, thằng Mít, cả hàng xóm láng giềng, xúm đầu vào hỏi han. Tôi sướng tê dại cả người.
Nhưng chẳng phải, tôi vẫn nghe thấy tiếng bà tôi khóc lóc, than thở: “Con nó ốm sắp chết thế này mà nó vẫn chưa chịu về có khổ thân tôi không, ôi ông Giời ơi!”. Tôi nuốt nước mắt vào trong. Hóa ra bố mẹ tôi vẫn chưa về.
Những ngày tiếp theo tôi không ăn được gì. Người quắt queo như củi khô. Ông tôi gọi mấy người sang lấy gỗ mít ngâm dưới ao lên đóng áo quan cho tôi. Bà  tôi vật ra khóc ở ngoài hiên, làm hàng xóm tưởng tôi đi rồi, chạy sang đỡ bà tôi vào nhà.
Đêm hôm ấy tôi ngủ lịm đi, chẳng còn biết gì nữa. Tôi nhìn thấy bố nhễ nhại mồ hôi, vai trần dưới nắng, bê những bao xi măng từ xe vào công trường. Lưng bố cứ oằn mãi xuống. Tôi nhìn thấy mẹ, bón từng thìa cháo cho một đứa nhỏ xa lạ. Tôi nhìn thấy anh, ngày qua  ngày ngồi lầm lũi ở xưởng mộc, đục đục đẽo đẽo. Tôi quay về, quay về làng tôi, quay về nhà tôi, gục vào lòng bà, hít hà mùi trầu thơm, thọc tay vào áo bà, vân vê cái núm trong áo, ngực mẹ tôi thì đầy, ngực bà nhão hết cả rồi.
Sáng sớm hôm sau tôi tỉnh dậy. Tôi với tay nắm vào song cửa sổ, ngồi dậy, dựa lưng vào tường thở hổn hển vì mệt. Tôi gọi bà. Bà tôi hoảng hốt chạy lại. Tôi nhìn bà, tôi cười, tôi đòi ăn cơm.
***
Thằng Mít chạy khắp làng khoe tôi khỏi ốm, chả ai tin. Tôi cũng chẳng tin mình trải qua được trận ốm thập tử nhất sinh này. Nhưng tôi nào có quan tâm. Tôi chỉ thấy buồn. Tôi có chết bố mẹ cũng có về nhìn tôi lần cuối đâu. Tôi chết làm gì cho khổ.
Thằng Mít dắt tay tôi ra đằng sau chuồng lợn, chỉ cho tôi cái áo quan đóng bằng gỗ mít, bảo: “Anh đừng chết, anh mà chết là người ta đặt anh vào hộp này đem đi chôn như con Vịt đấy”.
Tôi khóc!
Tôi vừa khóc vừa chạy, leo lên đỉnh núi Vòng, nhìn xuống cánh đồng lúa trải dài như một dải lụa màu xanh. Nhìn con đường mòn đi từ thị xã về làng tôi.
Không biết đã bao nhiêu lần nhìn con đường ấy
Con đường heo hút bóng người.
***
"… Ôi quê tôi!
Mỗi ngày bao nhiêu chuyến xe đưa người?
Bao nhiêu đàn ông hăm hở vận may bán mồ hôi xứ dầu?
Bao nhiêu người đàn bà gửi lại con mình, vượt trùng khơi nuôi con thiên hạ?
Bao nhiêu người già ngồi hóa thạch đầu sàn?
Bao nhiêu bé lớp một đến trường không cha đưa mẹ đón?
Mai này,
Hết thảy trẻ con làng đều trở thành kỹ sư, bác sỹ.
Dân quê tôi giàu như dân Âu, Mỹ
Có ai dựng tượng đài
Cho giọt mồ hôi người xa xứ hôm nay?"*


(*) Thơ NTQ