Thứ Tư, 5 tháng 6, 2013

1, 2, 3, 4

Xe đạp!
Sinh nhật mẹ!
Mùa đông
Công viên Nghĩa Đô
Phòng trọ!
Phòng trọ...

Thứ Ba, 28 tháng 5, 2013

Trích chương 25

Tôi đang có một mối tình, một tình yêu lạ lùng hơn hết thảy những gì tôi từng thấy. Hoặc là do trái tim tôi cảm thấy mối quan hệ này đặc biệt nên nó hóa lạ lùng. Nguyên là một cô gái mạnh mẽ. Mạnh mẽ tới mức khó có thể lo lắng rằng em sẽ không ổn chuyện này hay chuyện kia. Tôi biết em sẽ xoay sở được mọi thứ. 


Khi tôi chưa trưởng thành, đã từng có lúc tự nhuộm cuộc sống của mình thành một màu xám xịt khi mà mất đi mọi thứ thân thuộc cả vật chất và tinh thần. Nhưng, sau những ngày tháng ấy mới thấy, người ta vốn rất mạnh mẽ, tôi cũng vậy. Tất cả mọi điều tồi tệ rồi sẽ trôi qua mà thôi, không theo cách này thì theo cách khác.


Nguyên đi rồi sẽ trở về. Và tôi sẽ đợi. Tôi muốn hẹn em đến một nơi nào đó thân thuộc mà tôi từng đến. Chúng tôi sẽ một tay ăn kem ốc quế, một tay cầm bản đồ, cùng nhìn những con người đi giữa thành phố và thấy mặt trời lặn khuất ở xa tít sau những dãy nhà lúp xúp bóng cây, giữa một mảng trời xanh cam. Chúng tôi sẽ đi trên những con đường xa lạ, và nắm tay nhau.


Tôi luôn thích những chuyến bay hay là những chuyến tàu có điểm dừng là lưng chừng chiều tà, chúng tôi sẽ đáp xuống lúc 6 giờ chiều để vẫn kịp làm những điều ở trên, vẫn kịp nhìn toàn cảnh thành phố lúc ánh sáng nhập nhằng tàn và những đốm đèn đường lên ngôi. Chúng tôi sẽ ghé vào hàng ăn bởi vì lúc này bụng đã râm ran vì đói, và em với tôi sẽ uống thêm 2 cốc Coke.


Tôi nghĩ đó chắc chắn là một buổi tối tuyệt vời!


Có nhiều điều sẽ khiến chúng ta không còn là những kẻ xa lạ, và cũng có nhiều điều có thể khiến chúng ta bỗng nhiên vào một ngày đẹp trời lại trở thành người dưng. Như tôi với người cũ của tôi, hoặc như em với người cũ của em [Mặc dù tôi không chắc em đã trải qua một mối tình nào chưa]. Nhưng điều sẽ luôn lưu lại trong tâm trí của chúng ta sẽ không phải là những tháng ngày mình đều đặn bên nhau như những kẻ luôn nhận thừa thãi tình cảm, mà là những ngày ngắn ngủi ở bên nhau như những kẻ cô đơn nhất giữa một nơi lạ lẫm, hàng ngàn dặm xa rời khỏi những mảng đời quen thuộc.


Nên tôi mong rằng, chúng tôi rồi sẽ chia sẻ những giấc mơ, dự định như vậy. Để cuối cùng đi qua nhau cũng không phải chỉ là một cái duyên vội...



x

Thứ Ba, 7 tháng 5, 2013

Memories...

Đó là ngày mà chúng ta quen nhau
không nhớ rõ ai là người bắt đầu câu chuyện trước
nhưng chắc chắn một điều mà em biết được
đó là ngày ta đã đợi từ lâu...


Đó là ngày mà chúng ta quen nhau
sau rất nhiều ngày giữa Hà thành xa lạ
sau rất nhiều người đã đi qua nhau trăm ngả
chúng ta ở đây... tìm thấy một tình yêu!





Thứ Sáu, 26 tháng 4, 2013

Everything is so bad. They made me cry!

Em vẫn luôn trẻ con và bốc đồng như vậy.
Anh có còn thương em không?
Em vẫn luôn hành động thiếu suy nghĩ và cư xử giống một "con điên" như anh thường nói.
Anh có còn thương em?
Em nhớ rằng anh đã hứa rất nhiều. Đúng không?
Chỉ mong anh đừng quên những điều đó.





Em vẫn muốn tìm trong đáy mắt anh
Miền kí ức cũ ngập tràn màu mây biếc
Tìm lại cho nhau chưa một lần nuối tiếc
Tìm lại nỗi niềm ai đã biết, ai chưa…
Em vẫn muốn tìm trong những cơn mưa
Hỏi màu nắng cũ có còn quanh đây nữa
Tìm giữa tàn tro có còn nhen nhóm lửa
Tìm nỗi mong chờ xem anh đã hiểu chưa….
Em vẫn muốn tìm trong hơi thở anh
Mùi nồng quá khứ trải dài nơi lồng ngực
Muốn hỏi thăm xem yêu dấu còn tỉnh thức
Mà mấy mùa rồi cứ nhức mãi chẳng thôi…?
Em vẫn muốn tìm một nơi không xa xôi
Cũng không quá gần để khiến mình quay quắt
Nơi ta gặp nhau tình cờ qua ánh mắt
Nơi mùa yêu nào bắt gặp chút nhớ thương…
Em vẫn muốn tìm trong những giọt sương
Mà vầng dương ấm để dành không nỡ khuất
Vẫn muốn tìm xem vì điều gì lạc mất
Hay bởi chẳng đành mà cất giữ quá sâu…?

Thứ Tư, 24 tháng 4, 2013

Vu vơ


[Từng lời nói của Nguyên như đâm xuyên vào tim tôi. Em dứt khoát đến mức tôi hiểu ra rằng sự thật đang hiển hiện trước mặt, ngày mai em sẽ không còn ở bên tôi nữa. Ngày mai, tôi sẽ lại đi làm khi thức dậy và về nhà khi tan tầm, sẽ ngồi xem tivi một mình, ăn cơm một mình. Sẽ không có Nô Đen và mèo Mướp làm nũng đòi tôi nựng các em ngủ, sẽ chẳng có bé Su chạy ra quấn quít mỗi khi đi làm về, sẽ chẳng được Nusi cào cào vào chân mỗi khi được tôi xoa lưng. Sẽ không còn gì cả, chỉ còn căn nhà nhỏ lạnh đến tái tê, chỉ còn những cơn mưa tháng Chín bất chợt ùa tới.

Nguyên đứng dậy đi qua tôi, tôi vội nắm lấy tay em kéo lại.

- Nguyên... Em đừng đi!

Nguyên gạt tay tôi ra, không trả lời. Một cách dứt khoát. Như một đồ vật đã bỏ đi thì không bao giờ nhặt lại. Bằng tất cả những cảm xúc đang ngập trong tim, tôi kéo mạnh Nguyên vào lòng. Ôm chặt lấy em như thể em sẽ tan biến ngay tức khắc.

- Em đừng đi! Vì ...anh ...yêu ..em! Thế nên em đừng đi!

Ngoài cửa sổ, mưa lại bắt đầu rơi...



"Tôi sung sướng và tự do
Như ánh sáng
Bởi hôm qua người ấy nói với tôi rằng người ấy yêu tôi
Người ấy đã không nói thêm
rằng người ấy sẽ yêu tôi mãi mãi. . ."
***
Nguyên!
Tại vì sao
và tại vì sao???
tôi không thể thốt ra hai từ
"mãi mãi"?!
Em sung sướng và tự do?
là gió
phải không em?
Tôi đi tìm em
trên những trang viết lem màu mực
dưới ngăn bàn
trong ngập tràn cỏ dại
có tên em. . .]



Trích "Như một cơn gió lạ"

Vậy là từ chương này. Tôi đã đẩy họ bước ra khỏi cuộc sống của nhau.
Đôi khi, chia ly, sẽ mở ra một cánh cửa mới.

Chủ Nhật, 21 tháng 4, 2013

"Và cũng đã đủ lớn để mong bé lại... Như ngày hôm qua..."
















Nhiều khi chênh vênh khó tả.
Là những khi lạc giữa dòng người và tiếng còi xe.
Là những khi tỉnh dậy, với đồng hồ, mình dậy sớm, trước cả báo thức.
Là những lúc cô đơn, lúc chờ, lúc mong 1 điều không bao giờ thành hiện thực.
Và nhất là nhận ra, mình đã không còn nhỏ, mà vẫn chưa trưởng thành!