Thứ Tư, 24 tháng 4, 2013

Vu vơ


[Từng lời nói của Nguyên như đâm xuyên vào tim tôi. Em dứt khoát đến mức tôi hiểu ra rằng sự thật đang hiển hiện trước mặt, ngày mai em sẽ không còn ở bên tôi nữa. Ngày mai, tôi sẽ lại đi làm khi thức dậy và về nhà khi tan tầm, sẽ ngồi xem tivi một mình, ăn cơm một mình. Sẽ không có Nô Đen và mèo Mướp làm nũng đòi tôi nựng các em ngủ, sẽ chẳng có bé Su chạy ra quấn quít mỗi khi đi làm về, sẽ chẳng được Nusi cào cào vào chân mỗi khi được tôi xoa lưng. Sẽ không còn gì cả, chỉ còn căn nhà nhỏ lạnh đến tái tê, chỉ còn những cơn mưa tháng Chín bất chợt ùa tới.

Nguyên đứng dậy đi qua tôi, tôi vội nắm lấy tay em kéo lại.

- Nguyên... Em đừng đi!

Nguyên gạt tay tôi ra, không trả lời. Một cách dứt khoát. Như một đồ vật đã bỏ đi thì không bao giờ nhặt lại. Bằng tất cả những cảm xúc đang ngập trong tim, tôi kéo mạnh Nguyên vào lòng. Ôm chặt lấy em như thể em sẽ tan biến ngay tức khắc.

- Em đừng đi! Vì ...anh ...yêu ..em! Thế nên em đừng đi!

Ngoài cửa sổ, mưa lại bắt đầu rơi...



"Tôi sung sướng và tự do
Như ánh sáng
Bởi hôm qua người ấy nói với tôi rằng người ấy yêu tôi
Người ấy đã không nói thêm
rằng người ấy sẽ yêu tôi mãi mãi. . ."
***
Nguyên!
Tại vì sao
và tại vì sao???
tôi không thể thốt ra hai từ
"mãi mãi"?!
Em sung sướng và tự do?
là gió
phải không em?
Tôi đi tìm em
trên những trang viết lem màu mực
dưới ngăn bàn
trong ngập tràn cỏ dại
có tên em. . .]



Trích "Như một cơn gió lạ"

Vậy là từ chương này. Tôi đã đẩy họ bước ra khỏi cuộc sống của nhau.
Đôi khi, chia ly, sẽ mở ra một cánh cửa mới.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét