Nhiều khi chênh vênh khó tả.
Là những khi lạc giữa dòng người và tiếng còi xe.
Là những khi tỉnh dậy, với đồng hồ, mình dậy sớm, trước cả báo thức.
Là những lúc cô đơn, lúc chờ, lúc mong 1 điều không bao giờ thành hiện thực.
Và nhất là nhận ra, mình đã không còn nhỏ, mà vẫn chưa trưởng thành!
Thanks dear lady. Because of you, I've returned to Blogspot :)
Trả lờiXóaMaybe only you and me in here :)
Trả lờiXóa